Sự tiến hóa của chiến thuật pressing đòi hỏi các cầu thủ phải có kỹ năng đa dạng hơn, nhưng những người xem bóng đá cũng từng có suy nghĩ đó khi xem Milan của Arrigo Sacchi phô diễn lối chơi này. Sacchi cũng gây tranh cãi bằng việc loại bỏ các trequartista. CĐV tuổi teen ngày nay xem Christian Eriksen, Bruno Fernandes và Kai Havertz thi đấu và coi họ là những số 10 hoàn hảo. Xem thêm: Review Nhà cái uy tín thị trường Việt Nam và Quốc Tế năm 2020 - Nha Cai 247 Info Nếu sống ở thời đại của những năm 2000, có lẽ họ sẽ không đủ kiên nhẫn để thưởng thức những số 10 kiểu Rui Costa hay Zidane. Bóng đá tiến hóa, các số 10 phải giàu năng lượng hơn. Các số 10 không thể thi đấu như ngày xưa nữa, mà phải có bộ kỹ năng để thích nghi trong tình hình mới. Liverpool là ví dụ. Firmino rõ ràng là một số 10 đã được chuyển đổi, khi có thể thi đấu như một số 9 ảo. Sadio Mane đôi khi thi đấu như một số 10 ở Southampton, tương tự Mohamed Salah thời ở Fiorentina và ĐT Ai Cập. Tại Man City, Pep Guardiola sử dụng Kevin De Bruyne và David Silva như những số 8, dù họ từng là những số 10. Bernando Silva thỉnh thoảng cũng đá như hai người đồng đội. Và không ai trong số họ giống một số 10 kiểu Mesut Ozil của Arsenal, người bị loại khỏi đội hình thi đấu trong thời gian gần đây. Ozil là ví dụ điển hình của một số 10 cổ điển. Anh biết cách hoạt động giữa các tuyến của đối phương, có kỹ năng kiến tạo tuyệt vời, nhưng chưa bao giờ phù hợp ở vị trí nào khác. Anh không thể dâng cao và ghi được nhiều bàn thắng. Ozil không thoải mái khi phải thi đấu như một số 8 và không thích phải lùi về phòng ngự. Anh cần đội bóng xoay quanh mình, và đã từng tỏa sáng khi được phục vụ trong giai đoạn hiếm hoi của mùa giải 2015/16. Do vậy, Ozil trở nên lạc hậu. Những năm 2010, anh từng được xem là thế hệ số 10 tiếp theo. Nhanh hơn Zidane, pressing tốt hơn Zidane, nhưng Ozil cần hiểu được cái giá của tự do. Sự tự do của anh khác với các thế hệ trước đây. Anh phải đáp lễ bằng việc phục vụ lại đồng đội thay vì tận hưởng nó một mình. Việc Mikel Arteta loại bỏ Ozil khỏi đội hình thi đấu chính vì tiền vệ người Đức không cho đi sau những gì anh nhận được. Giống như Ozil ở Real Madrid năm 2010, James Rodriguez cũng được ví như số 10 của Real khi đến đây năm 2014. Tuy nhiên, James toàn diện hơn Ozil, vẫn vui vẻ lùi sâu để gánh vác trách nhiệm với hàng tiền vệ, có thể dâng cao để ghi bàn và chơi rộng khi cần thiết. Cầu thủ người Colombia xuất phát ở cánh phải, nhưng có thể bó vào trung lộ để khai thác khoảng trống giữa các tuyến. Trong nhiều thời điểm, James đúng là chơi phía sau cặp tiền đạo Dominic Calvert-Lewin và Richarlison trong sơ đồ 4-3-1-2 từng là bài tủ của Ancelotti hồi ở Milan, nhưng đó không phải là vai trò cố định. Do vậy, có lý khi bạn tiếp tục tiếc thương những số 10 như Juan Riquelme không còn tồn tại nữa, nhưng cách phân tích và nhìn nhận vấn đề này ngày nay sẽ khác 15 năm trước. Các số 10 đúng là đã "chết", và không thể tìm ra một số 10 cổ điển như những hình dung lãng mạn mà lịch sử bóng đá đã cài cắm vào trong não bộ chúng ta. Các dạng thức khác của số 10 vẫn còn tồn tại. Thậm chí, tinh thần của họ, như James ở Everton, đang tồn tại mãnh liệt hơn bao giờ hết. Video sẽ chạy sau2Hủy Tiền đạo Everton phấn khích với James RodriguezDominic Calvert-Lewin phấn khích khi chứng kiến James Rodriguez ghi bàn và kiến tạo ở trận thắng 5-2 của Everton trước West Brom ở vòng 2 Premier League tối 19/9 (giờ Hà Nội).